Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

[Ô tô-Xe máy-Lao Động] - Cận cảnh “tê giác” trên không F/A-18E/F của Mỹ

F/A-18E/F Super Hornet là một phiên bản cải tiến nâng cao từ F/A-18 - loại máy bay phản lực chiến đấu hiện đại có thể hoạt động trong mọi điều kiện thời tiết của Mỹ. là một máy bay tiêm kích hoạt động trên tàu sân bay kiêm máy bay tấn công, có khả năng tấn công cả các mục tiêu trên không và dưới mặt đất. Ngoài Mỹ, một số quốc gia khác có cũng sử dụng loại máy bay hiện đại này như Australia, Canada và Thụy Sĩ.


Super Hornet trên boong tàu sân bay USS Dwight D. Eisenhower, ở Biển Ả-rập, tháng 12 2006.

F/A-18 Hornet được phát triển bởi McDonnell Douglas. Nó được thiết kế cho Hải quân và Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ vào những năm 70, sau đó chuyển giao cho hãng Boeing chế tạo và phát triển thêm một số tính năng mới để có thể phục vụ cho cả không quân nhiều nước khác trên thế giới.


Super Hornet bao gồm 2 phiên bản là F/A-18E một chỗ và F/A-18F hai chỗ.


Nó có tên gọi thân mật là "Rhino" (tê giác).


Tên gọi "tê giác" đã nói lên phần nào tầm quan trọng của Super Hornet trong các nhiệm vụ và đặc biệt là bảo vệ các hoạt động của tàu sân bay.


Việc sản xuất ban đầu với F/A-18E/F bắt đầu vào năm 1995.


Các chuyến bay thử nghiệm bắt đầu vào năm 1996 và được kiểm chứng khả năng tiếp dầu trên không vào năm 1999.


F/A-18E/F có hiệu năng tác chiến cao và tầm hoạt động rộng bởi nó được trang bị bình xăng hòa nhập khí động trên thân và khoang vũ khí tích hợp cứng treo ngoài máy bay.


Thiết kế của Super Hornet có thể đã đi xuyên suốt một sự phát triển rộng lớn hơn so với mọi loại máy bay chiến đấu khác.


Super Hornet đã được mở rộng thêm khẩu độ phần cánh nối với thân, và phần mũi được phát triển từ Northrop YF-17 Cobra - một loại máy bay chiến đấu hạng nhẹ.


4 chiếc F/A-18F bay theo đội hình "Black Aces" thuộc phi đoàn chiến đấu VFA-41, bay qua Thái Bình Dương năm 2003.


Super Hornet có trọng lượng rỗng nặng hơn 7.000 lb, và trọng lượng tải tối đa lớn hơn so với nguyên bản Hornet là 15.000 lb.


Phần cánh, ở giữa thân, phần đuôi của thân máy bay, bề mặt đuôi và những thiết bị năng lượng được thay thế hoàn toàn mới so với phiên bản cũ F/A-18.


Thân máy bay được làm dài ra để mang được nhiều nhiên liệu và có khoảng trống cho việc nâng cấp hệ thống điện tử trong tương lai.


Nó được trang bị một động cơ General Electric F414 với công suất tăng thêm 35%, loại động cơ này được phát triển từ động cơ F404 của Hornet, F414 có kích thước và công suất vượt trội hơn hẳn so với F404, làm cho Super Hornet nặng hơn.


Máy bay có thể mang 5 thùng nhiên liệu phụ, mỗi thùng chứa được 480 gallon (1.700 lít) để dùng cho các chuyến bay dài, hoặc 4 thùng nhiên liệu phụ cộng một cần tiếp nhiên liệu trên không (ARS) nối với khoang chứa nhiên liệu của máy bay.


Những điều đó cho phép Super Hornet tiếp nhiên liệu trên không cho cả các máy bay khác.


3 màu của F/A -18F.


Một chiếc F/A-18F Super Hornet thuộc phi đoàn VFA-11 biểu diễn bay cắt mục tiêu bám đuổi trong một cuộc thao diễn năng lực máy bay.

Theo Wiki, Kienthuc, Tienphong

0 nhận xét:

Đăng nhận xét